Sự không chắc chắn không phải là bối cảnh. Đó là chi phí.
Từ lâu nay, nhiều doanh nghiệp đã quản lý chi phí của mình như thể môi trường kinh doanh là tương đối dễ dự đoán.

Giá cả đã được điều chỉnh. Các hợp đồng đã được đàm phán. Ngân sách đã được điều chỉnh. Tất cả đều dựa trên một logic đã được xác định. Nhưng bối cảnh đã thay đổi. Ngày nay, vấn đề không chỉ nằm ở việc một số chi phí đang tăng lên. Mà việc dự đoán thời điểm, mức độ và thời gian kéo dài của sự tăng giá này ngày càng trở nên khó khăn.
Và dường như có một chi phí mà nhiều công ty chưa tính toán vào ngân sách: sự không chắc chắn.
Nó không phải lúc nào cũng xuất hiện trên hóa đơn. Nó không được liệt kê trong một dòng cụ thể. Nó không được xác định là một sự chênh lệch. Nhưng nó vẫn tồn tại. Nó xuất hiện khi nhà cung cấp áp dụng mức tăng giá “phòng ngừa”. Khi một công ty chấp nhận các điều kiện kém hơn vì lo ngại sẽ cạn kiệt nguồn cung. Khi lượng hàng tồn kho được tăng lên vì lý do thận trọng. Khi các hợp đồng được ký kết với ít dư địa thương lượng hơn. Khi các quyết định bị hoãn lại vì tình hình chưa rõ ràng.
Đó không chỉ là chi phí kinh tế. Đó là chi phí quyết định.
Bởi vì khi môi trường trở nên bất ổn, nhiều doanh nghiệp ngừng việc tối ưu hóa. Họ bắt đầu tập trung vào việc tự bảo vệ mình. Và việc tự bảo vệ mình cũng không hề dễ dàng.
Điều đó ảnh hưởng đến tính thanh khoản. Điều đó ảnh hưởng đến tính linh hoạt. Điều đó ảnh hưởng đến tỷ suất lợi nhuận.
Điều này gây ra tổn thất về khả năng đàm phán. Vấn đề là tổn thất này thường không được chú ý. Nó không được thể hiện dưới dạng sự gia tăng trực tiếp.
Nó đã được phân phối.
- Bằng phương tiện giao thông.
- Trong lĩnh vực năng lượng.
- Khi đi mua sắm.
- Còn hàng.
- Theo các điều khoản hợp đồng.
Trong những thời điểm phải đưa ra quyết định. Và chính vì thế mà việc kiểm soát lại trở nên vô cùng khó khăn, bởi những yếu tố phân tán trong các danh mục không còn được xem là một vấn đề duy nhất. Chúng được chấp nhận như một bối cảnh. Chúng trở thành điều bình thường. Và theo thời gian, chúng trở thành cấu trúc. Đây là rủi ro thực sự. Không phải là thị trường không chắc chắn. Mà là công ty quản lý sự không chắc chắn đó mà không biết nó đang tốn kém bao nhiêu. Bởi vì không phải tất cả các công ty đều mất lợi nhuận do phải trả nhiều hơn. Một số mất lợi nhuận do đưa ra quyết định tồi tệ hơn dưới áp lực. Do chấp nhận những điều kiện mà trước đây họ sẽ đặt câu hỏi. Do không xem xét lại hợp đồng đúng hạn. Do không phân biệt được giữa việc tăng giá hợp lý và việc tăng giá do thận trọng. Bởi vì họ không có đủ tầm nhìn về các danh mục quan trọng của mình.
Hiện tại, việc rà soát chi phí không chỉ đơn thuần là tìm cách tiết kiệm.

Điều này bao gồm việc phục hồi khả năng ra quyết định.
Hiểu rõ những chi phí nào thực sự đang bị phơi bày. Những nhà cung cấp nào đang chuyển giao rủi ro. Những hợp đồng nào không còn phù hợp. Những nhóm hàng hóa, dịch vụ nào đang trở nên đắt đỏ hơn mà không có lý do rõ ràng. Và bao nhiêu phần chi phí phản ánh biến động thị trường... và phần nào phản ánh sự thiếu kiểm soát. Bởi vì trong môi trường ổn định, sự kém hiệu quả có thể bị bỏ qua. Nhưng trong môi trường đầy biến động, nó sẽ bị khuếch đại, và đó chính là điểm phân biệt giữa các doanh nghiệp biết quản lý chi phí và những doanh nghiệp chỉ đơn thuần chịu đựng chúng.
Bởi vì vấn đề không nằm ở sự không chắc chắn. Vấn đề là bạn tin rằng điều đó không gây tốn kém cho mình, và chính tại thời điểm này, trong nhiều trường hợp, việc xem xét kỹ lưỡng cách thức quản lý chi phí là điều rất đáng làm.






























































































